Friday, September 16, 2011

TÌNH KHÚC CHO NGƯỜI XƯA & (Nhac )


Boulevard
Artist : DANBYRD


Mưa chiều đến rạt rào trên cỏ úa,
Em ngẩn ngơ nhìn mây xám giăng đồi.
Hơi lạnh buốt len tim gây nỗi nhớ,
Giấc mơ sầu khơi dậy mãi  không nguôi …

Lời yêu cuối một lần xưa sống dậy,
Câu dặn dò trong chiều xám chơi vơi.
Đôi mắt mỏi chứa ánh buồn che đậy.
Bàn tay run chưa kịp nắm đã rời…

Gió đưa khẽ tưởng anh về nhắn nhủ,
Đang bên em nhè nhẹ vuốt tóc mềm.
Mây xà thấp phủ vai gầy héo rũ,
Vòng tay xưa vừa thoáng đến dịu êm!

Tình cho anh mãi trên cao đỉnh núi,
Bao năm dài còn rưng rức tim đau.
Em cúi mặt gọi tên người, nghẹn tủi ,
Kiếp nào đây hình bóng cũ nhạt màu …

Thời gian vẫn từng ngày phai tóc bạc,
Trở trăn làm mắt môi xám mùa Đông.  
Em chung thủy với đàn xưa , cũ nhạc,
Dù muôn đời anh đã kiếp hư không…  

Thu T.


GIẤC MƠ CUỐI CÙNG


Tôi thấy mình như giọt sương trong đêm
Đọng trên cành lá non chờ nắng lên.
Sương tan mau khi hừng đông hé dạng
Hình bóng nhạt nhòa chẳng còn tuổi tên…

Tôi thấy mình mỏng như là hạt bụi
Vương áo người, và bám thật nhẹ thôi.
Một cơn gió qua làm rơi tất cả,
Rồi chẳng còn vết tích của riêng tôi…

Tôi thấy hóa thân một chiếc lá vàng,
Của cành cây cỗi vào độ Thu sang.
Gió mang tôi đi trong chiều lạnh gía,
Lá đã lìa bầy, sống kiếp lang thang.

Tôi  thấy mình ẩn trong một cánh chim,
Bay đi khắp nẻo, nơi tôi muốn tìm.
Chốn ưu tư chẳng còn , không đau khổ,
Bao quanh tôi là giòng suối êm đềm…

Tôi thấy bóng hình tôi : bông hoa dại,
Len lỏi trong rừng lẫn với cỏ cây.
Nơi người chẳng khi nao đặt chân đến
Yên bình lặng lẽ sống đến tàn phai .!

Thu T.




Thursday, September 15, 2011

THU SẦU & (Nhac)


Chiều Thu buồn ảm đạm
Gió Thu sầu miên man
Lá Thu vàng tan tác,
Mây Thu buồn lang thang…

Vầng không gian lặng thinh
Đàn chim bay hờ hững
Một con tàu vô định
Bập bềnh giữa sóng dâng .

Người giận ta có phải
Sao đoạn đành bỏ đi ?
Giữa cuộc đời oan trái,
Cắt đứt một lời thề…

Ta một mình ngơ ngác,
Lạc loài giữa rừng cây.
Tìm không ra lối ngõ,
Ôi! ngục tù nào đây !

Lang thang  miền đất lạ,
Một mùa Thu lại sang.
Người giờ xa xôi qúa,
Để ta giấc mơ tàn !

Thu T.
 


Điệu Buồn Dang Dở
                                                          Xin Click vào tựa bài để nghe nhạc

Sáng tác : Hoàng Thi Thơ
Tiếng hát : Thanh Lan



HỒ THU




Hoàng hôn phủ xuống mặt hồ,
Thu gieo sầu muộn, thẫn thờ cho ai ?
Lá vàng Thu lác đác bay,
Sương Thu man mác chứa đầy chờ trông.
Ai dẫn Thu vào giấc nồng,
Để Thu giữ hộ màu hồng tuổi thơ.
Để lòng còn mãi mộng mơ,
Và tâm nhớ mãi ngẩn ngơ học trò…

Thu T.

CHIẾC GHẾ CHƠ VƠ


Chơ vơ ghế đứng lạnh căm
Giữa làn tuyết phủ quanh năm bên hồ
Chuyện buồn dù đã trong mơ,
Muôn đời sao ghế vẫn chờ người xưa…

Thu T.

TAN TÁC HOA RƠI


Có một loài hoa kém sắc màu,
Một loài hoa dễ nhuốm thương đau
Khi hoàng hôn xuống hoa buồn rũ,
Khép cánh đơn côi hoa cúi đầu …

Gió dạt phương trời, hoa về đâu ?
Ai nhớ chi một kiếp tàn mau.
Đêm sương chim cất cao giọng vỡ
Ngày lạnh hoa thầm nhả tiếng đau !

Ngước mặt nhìn mây hoa thở dài,
Một đời ngắn ngủi loài cỏ cây.
Cho hoa thêm chút lời tâm sự,
Rồi một sớm mai ,xa cành này !

Làn gió chiều nay nhởn nhơ qua,
Mang  mùa Thu đến , Thu nhạt nhòa.
Mỏng manh từng cánh đời rơi rụng,
Dưới bước chân người úa xác hoa….

Thu T.

TÌNH MÊ & (Nhac)


Có phải yêu là mang nhiều phiền muộn,
Là giận hờn, là ghen, hận, chờ trông ?
Là khi xa lòng buốt giá gió Đông,
Khi gặp lại tim rộn ràng bối rối !
Là nhìn nhau đôi hồn say đắm đuối,
Rượu chưa mời đã ngất ngưởng chênh vênh.
Giữa đám đông cũng ngỡ chỉ riêng mình,
Và… trong mắt muôn người thành ngớ ngẩn ?

Yêu, ghét, yêu , ôi cái vòng lẩn quẩn,
Mối tơ vò giăng mắc  tựa hồn ma.
Dù khổ đau nào ai muốn thoát ra,
Đã quyết giận, sao mặt ngơ không nỡ !

Nghĩ rằng thôi !  lại thêm hoài nhung nhớ,
Câu chia lìa làm nhức nhối buồng tim.
Trốn chạy nhau, bỗng vội vã đi tìm,
Chưa dợm bước, đà muốn quay trở lại .

Trong tình yêu phải ai cũng khờ dại,
Cũng cùng chung  gặp gỡ một bến mê ?
Cũng thiết tha mơ ước chia lối về,
Cũng ray rứt một niềm đau cách biệt ?!

Thu. T
 
Điều Giản Dị

 (Click vào tựa bài để nghe nhạc)
Nhạc & Lời : Phú Quang
Tiếng Hát : Diễm Liên




THU NHỚ



Gió Thu nhè nhẹ thì thào,
Mênh mang nỗi nhớ nghẹn ngào hồn hoa.
Từng nhịp đập thật thiết tha,
Bóng ai thấp thoáng nửa xa, nửa gần …
Người đi có thấy ngại ngần
Sao mang đi hết cả phần đời em ?
Bên đèn chông đêm từng đêm,
Ngẩn ngơ giấc mộng đi tìm người thương !
Người giờ phiêu bạt màn sương
Mặc ai ôm nỗi vấn vương đắm chìm.
Nhạt nhoà chiếc bóng bên thềm

Trăng chênh chếch tỏa soi thêm lạnh lùng!
Cành hoa trong gió bụi hồng
Nắng mưa vùi dập, não nùng tả tơi …
Hồn anh theo gió chơi vơi
Lệ em tuôn gối đầy vơi vắn dài !
Một đời thôi nhé từ nay …


                                                                            Thu T.

TÓC MÂY

Sen hồng tươi rực rỡ
Chen ngàn lá xanh xanh
Búp non còn chớm nụ
Hồ soi bóng in hình.

Chiều  trong đưa gió nhẹ,
Từng giọt nắng  đan  xuyên.
Mượt dài buông mái tóc,
Dáng gầy em nghiêng nghiêng .

Ngẩn ngơ hồn lữ khách
Đường dài chợt ghé thăm.
Chân ngại ngần tĩnh lặng
Sợ tan vỡ thiên thần…

Giòng nước  trôi lãng đãng,
Róc rách chảy miên man
Ru hồn ai một thoáng
Giấc mơ ngoài trần gian…

Bàn tay mềm lướt nhẹ,
Trên dòng suối nhung đen.
Nụ cười em mỉm khẽ,
Đủ khua trống tim rền .

Tựa mảnh mai chiếc lược
Như từng đóa hồng sen,
Ta muốn mình biến được
Kề cận bàn tay em…

Thu T.



Tuesday, September 13, 2011

MÙA THU TIỄN ĐƯA

 Liu hậu Sâm /   Thu Tâm



Em có nghe mùa Thu, bên giòng suối,
Chảy êm đềm phẳng lặng giữa lòng ai …
Như ngón tay trên phím đàn nhẹ lướt ,
Thấm hồn anh nhè nhẹ tựa sông dài …

Tình thiếu niên muôn đời luôn lãng mạn,
Chỉ trao nhìn ánh mắt , trống tim vang…
Em mười sáu và anh tròn đôi tám ,
Thuở chung trường say ngắm ánh trăng tan …

Dòng sông Thu mây vương tình buồn mãi ,
Quyện chân anh theo mỗi bước thăng trầm !
Lòng ngất ngây cho dù đời ngang trái ,
Thu tiễn đưa, tim vọng mãi dư âm …

Nhật ký nay nhạt nhoà, trang giấy trắng ,
Trăng thuở nào vời vợi … giấc mơ tan !!
Trả lại em tấm hình yêu thuở trước,
Mối duyên xưa mờ ảo theo Thu tàn …

Tình thơ trẻ nồng nàn như giông tố,
duyên học trò lãng đãng tựa mây Thu.
Hợp rồi tan , đọng bay vèo cơn gió,
Nhưng một đời còn mãi góc tâm tư…


TT

CHIỀU CUỐI TUẦN & (Nhac)




 Chiều cuối tuần nghe nhớ thương mời gọi,
Bóng một người thăm thẳm cuối trời xa…
Hoàng hôn đưa từng hạt nắng nhạt nhòa,
Gió khe khẽ bay bay làn tóc rối…

Chiều cuối tuần, sao hồn dưng chới với,
Ngập ngừng trong từng bước nhẹ bâng khuâng.
Thèm một ngày thứ Bảy sóng đôi chân,
Lời tha thiết dìu nhau trong nắng nhẹ.

Chiều cuối tuần, chiều cô đơn bóng lẻ,
Ngây ngất thầm ngan ngát thoảng hương xưa…
Một thời xa, vương vấn mấy cho vừa,
Bỗng khơi dậy trong chói lòa rực rỡ …

Thơ cứ dục, trải cõi lòng đầy nhớ,
Như dòng sông cuồn cuộn đợt sóng ngầm…
Từng chiều trôi, từng bước đếm lặng câm,
Một ngày đến, xót xa niềm ước vọng !

Chiều nắng ấm ngời hoa trong gió lộng,
Rực khung trời , thêm đậm dáng cô liêu…
Để chiều nay, người hỡi…biết bao nhiêu
Kỷ niệm cũ rạt rào con tim vỡ…

Thu T.


Chỉ Nhớ Người Thôi Đủ Hết Đời


 (Click vào tựa bài để nghe nhạc)


Thơ : Du Tử Lê
Nhạc : Trần Duy Đức
Tiếng hát : Lê Uyên


 

Monday, September 12, 2011

EM VỀ BÊN BẾN NGƯỜI TA


(cho cô em đồng môn H. Như ngày lấy chồng)

Ai đem em  bỏ vào lồng,
Hay em tự nhốt trong vòng tay yêu ?
Hỡi cô em gái mỹ miều,
Vì ai rời bỏ những chiều bơ vơ .
Từ nay làm kẻ đợi chờ,
Từ nay có bóng người mơ dỗi hờn .
Bỗng dưng đàn bướm chập chờn,
Ngẩn ngơ bay dạt cánh vờn xa xa…
Em về bên bến người ta,
Đem luôn xinh xắn bông hoa nói cười.
Quốc Gia Nghĩa Tử bao người,
Cầu mong em gặp cuộc đời mai sau :
Tươi  vui , hạnh phúc   bền lâu,
Bao nhiêu gian khổ , thương đau chẳng còn.
Người em tình nghĩa vuông tròn,
Giỏi dang mau mắn ,tâm còn hồn nhiên.
Trải qua giông tố ưu phiền
Đa đoan mấy bận,  cười hiền em qua …
Dăm vần thơ tặng em nha,
Cô em gái nhỏ, người ta …sắp đòi !!!

TT 

Wednesday, September 7, 2011

THU TÂM SỰ ( họa thơ Th.N )



Thu vẫn ẩn dấu che nhiều tâm sự
Hồn thi nhân thơ thẩn,  quẩn quanh buồn
Tâm thổn thức chiều lên tràn nỗi nhớ,
Hun hút trông thăm thẳm tím hoàng hôn

Thu vẫn đem mỗi chiều màu nắng úa
Vàng cô liêu trải khắp lối đi xưa
Trong xa vắng, chợt thương đời viễn xứ,
Cho đêm sâu vương vấn giấc mộng vừa…

Thu  vẫn đến trong vầng dương  biến dạng
Lòng rưng rưng trăn trở nỗi thương nhà
Dạ ngẩn ngơ nghe rì rào tiếng lá
Mắt dõi tìm bóng lạc mãi ngàn xa…

Vâng…Thu vẫn mang niềm đau da diết
Của phận tàn những chiếc lá đơn côi
Đêm nhạt màu trăng buồn trong sương lạnh
Từng giọt sầu vương mãi, thuở nào nguôi .

Thu T.


 Tâm sự cùng Thu!?

Có phải người mang niềm tâm sự
Mượn mùa Thu với sắc tím chiều buồn
Tâm lắng đọng cùng bao nhiêu thương nhớ
Níu lại ngày tranh vội với hoàng hôn ...

Có phải chăng Thu về vàng lá úa
Ngồi ngẩn bên song mơ lá Thu xưa
Nghe trống vắng trong tim hồn ly xứ
Chợt thở dài ơi nhớ mấy cho vừa ...

Có phải quạnh hiu mặt trời khuất dạng
Nghe trùng dương vọng tiếng gọi quê nhà
Nhắm mắt lại nghe xạc xào tiếng lá
Mà ngỡ tiếng chân nhẹ bước người xa ...

Ừ ... có phải mùa Thu về da diết
Bàng bạc trời mây, lặng lẽ hồn côi
Và bóng đổ chơi vơi trăng Thu lạnh ...
Chút thương sầu mà nhớ mãi khôn nguôi!!!

Thanh N.

BĂN KHOĂN



Sao ta cứ lịm hoài trong dĩ vãng ,
Đêm mơ hồ, ngày lặng dáng đăm chiêu ?
Chuyện ngày xưa đã lâu biết bao nhiêu,
Năm tháng cũ thụt lùi trong qúa khứ !
Sao ta vẫn niềm đau và luyến nhớ,
Khung trời nào xa thẳm của yêu thương ?
Đời trái ngang đã chia cách đôi đường
Duyên phận cũng rẽ ràng câu ngang trái .

Sao ta còn đắm chìm trong mê mải ,
Tự trói mình tận mãi cõi mông lung ?
Hạnh phúc đâu còn nữa chốn khôn cùng,
Sâm thương đã… muôn đời cơn mộng vỡ  !

Sao ta lại ngẩn ngơ chiều mưa đổ
Ngắm dù hoa căng mở lối về thưa .
Đôi từng đôi họ chờ đợi đón đưa,
Tim ta nhói , ai cười vang hạnh phúc .

Sao ta giống tên khờ hay gã ngốc,
Nước mắt hoài đọng ướt sũng buồng tim .
Mùa Thu vàng rơi chiếc lá bên thềm,
Gom nhóm lửa, nương hồn theo làn khói !

Sao ta không dứt được sầu ra khỏi
cõi tâm tư cho ngày tháng trôi mau ?
Trời vẫn trong, mây vẫn ngát xanh màu,
Ngàn hoa vẫn khoe sắc muôn rực rỡ.

Sao ta chẳng đem tiếc thương trăn trở ,
Cả tro tàn của ngày tháng u mê .
Chôn thật sâu trong nấm mộ bên lề
đường gió bụi rồi lấp dần dấu vết .

Và vĩnh viễn để tình xưa chấm hết,
Duyên lỡ làng, chuyện cũ lật sang trang .
Để mắt buồn thấy được ánh dương quang,
Môi lại nở nụ cười tươi nồng thắm  

Thu T.

RỪNG THU


Rừng chiều tan tác lá,
Gió bỗng về xôn xao
Nắng  tàn len bóng ngả
Hàng cây ru xạc xào
 
Đàn nai chân dẫm nhẹ,
Trên xác lá khô vàng.
Từng bước thầm khe khẽ
Trong rừng vắng Thu sang…
 
Chiều chao nghiêng lá đổ
Lời thầm thì gọi nhau
Ráng chiều rơi rớt vỡ
Mênh mang tiếng Thu sầu
 
Nai dừng chân ngơ ngác
Đâu đây vọng suối tràn
Tiếng nhạc reo róc rách,
Theo  gió về  mênh mang

Bức tranh chiều biến đổi
Lung linh ánh vàng lan
Cung điệu ru trầm bổng
Nai nghiêng tai mơ màng…

Thu T.