Monday, August 8, 2011

PLEIKU TÌNH NHỚ

 This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1024x621 and weights 226KB.


Pleiku của ngày xưa vẫn hoài đó,
Hoàng hôn về, sương tỏa dáng liêu trai,
Chiều nhạt nhòa chiều say đắm hồn ai
Run rẩy lạnh, con phố buồn nhô nhấp…

Chiều Pleiku vẫn trời gần, mây thấp,
Vẫn u hoài từng con dốc chơ vơ,
Gió vẫn xoay xoay cơn lốc, phủ mờ
bụi đỏ vướng nhạt nhòa khung trời biếc…

Chiều chao nghiêng trút lá khô từng chiếc,
Từng chiếc vàng lơ lửng, chập chờn rơi…
Chiều Pleiku vẫn buốt giá chơi vơi,
Cho tóc ướt, cho mắt buồn con gái .

Cho người đi vấn vương sầu tê tái,
Và người về ngơ ngẩn dáng đơn côi !
Chiều bâng khuâng, mây tím dâng núi đồi
Chiều tan tác thêm buồn tênh ngõ vắng…

Chiều mênh mang trên tàn cây thưa nắng ,
Âm thầm buồn Trịnh minh Thế hút sâu.
Chiều vẳng đưa râm ran lời kinh cầu,
Bồ Đề rộn tiếng chuông Chùa chiều đổ

Nhà thờ bên. Minh Đức trường giữa phố
Diệp Kính dập dìu, Hội Phú đăm chiêu,
Con phố dài Hoàng Diệu nắng hắt hiu,
Bưu Điện nối rộn ràng khu Chợ Mới.

Dốc cao cao Đức An nhà thờ với
ngợp màu xanh cây lá mát khung trời…
Con đường đã từng với tôi một thời,
Thuở áo trắng cùng mái trường Trung Học

Ôi Pleiku , từng vết đường xuôi dọc,
Giờ khuất chìm trong quá khứ xa xôi
Pleiku hoài, là nỗi nhớ trong tôi,
Dù nay đã tóc phủ màu mây trắng…

T T Chiều nhớ kỷ niệm xưa

CHIẾC LÁ BƠ VƠ

(Les feuilles mortes)

Tiếng hát : Khánh Hà

Chẳng biết từ đâu lá chiều nay,
Theo nhau từng cụm đến bay bay …
Vàng trên lối cỏ, quanh sân trước.
Ríu rít rộn ràng bên gốc cây….

Một cơn gió thoảng làm xao xác,
Lá rủ nhau rồi, lá lại bay…
Chen chân vội vã đi ngàn lối,
Để lại bâng khuâng …một chốn này !

Gió lại chợt về trên lối nhỏ,
  Mang theo từng đám lá quay quay …
Chơ vơ một góc, run run lạnh .
Chiếc lá cuối cùng ,lặng lẽ … xoay !

Chiếc lá âm thầm chẳng muốn bay.
Ngác ngơ đơn lẻ xuống trong ngày .
Lá bâng khuâng ngắm trời cao với
                 mây xám cợt đùa gió cuốn xoay …

                             Rọi xuống mơ hồ, chen bóng mây
                    Ẩn chen bóng lá, gió đưa cây
                 chút tàn thưa nắng,  làn hơi ấm
                   Lá nhỏ cuộn, cho lá phủ đầy …

                             Thu T.





THU TAN TÁC & (Nhac)

  

Tôi tiễn người đi một buổi chiều
Một chiều có gió thoảng lao xao…
Hoàng hôn vừa lặn sau ngàn lá
Rừng đang thay sắc với muôn màu.

Đời chia hai lối,  đưa người khuất…
bên giòng sông ngược, thôi nối nhau !
Ráng chiều rưng lặng trong hiu hắt ,
Niềm đau bỗng chìm sâu, thật sâu…

Hiu hắt rừng Thu lá úa nhàu,
Bơ vơ  hồn lạc mãi chốn nao...
Từ trong nỗi nhớ nghe nghèn nghẹn…
Tình nhớ dâng cao buốt nỗi sầu !

Gió thoảng đưa hàng cây xôn xao,
Hình như đâu đó tiếng ai gào …
Có phải lần đi, lần vĩnh viễn
Muôn đời ta sẽ chẳng còn nhau???

Cứ mỗi lần Thu đến, Thu đi,
Khi  lá rủ nhau cùng viễn di…
Giăng giăng mây xám, trời băng giá ,
Nặng nghe tiếng thở …buốt,  Đông về !

Tôi lặng lẽ về trên lối nhỏ
Từng chiều ngơ ngác đếm niềm đau…
Mùa Thu tan tác, mùa Thu nhớ
Lá đã xa cành, lá về đâu !

Thu T.


Một Mai Nếu Em Đi 
(Click vào tựa bài để nghe nhạc)

(Ne Me Quitte Pas)
Trình bày: Nguyễn Hưng - Hồ Lệ Thu

 

ÁO TÍM THU VÀNG (thơ họa)

Họa bài Áo Tím Thu Vàng  của chị N.Bích
(Bài hoạ)
Áo Tím xa bay vạn dặm trường
Thu Vàng giữ lặng khách ngàn phương…
Hoàng hôn nay Tím buồn hơn  trước ,
Chút nắng Vàng vương  sợi nhớ thương .

Thầm đứng xa trông  Tím nẻo đường,
Gió mùa chuyển , cuốn lá Vàng  tuôn
Chân mây Tím vắng, chìm chìm khuất
Hiu hắt trăng Vàng giữa tuyết sương !

Xa tít xa mờ , Tím áo ai …
Mộng Thu Vàng trải, giấc mơ dài .
Đường hun hút Tím mầu hiu hắt !
Vàng võ đêm sầu, buốt giá vai…

Thu Tím  giăng hoài  ,nỗi nhớ  thương
Đêm Thu Vàng áo ướt hơi sương
Mắt  Tím rưng rưng tràn kỷ niệm
Vầng khói Vàng lan gợi cố hương …

Thu Tâm


 
ÁO TÍM THU VÀNG  
(Bài xướng)

Áo Tím thôi bay trước cổng trường  ,
Thu Vàng vẫn trải khắp muôn phương
Tìm đâu màu Tím người năm trước      
Sợi khói Vàng bay gợi nhớ thương

Mây Tím giờ đây tan cuối đường ,
Vàng lại rụng với mưa tuôn.
Chân trời Tím cũ giờ xa khuất,       
Vàng ánh trăng mờ lẫn khói sương

Chiều Tím tràn dâng nỗi nhớ ai      
Gửi theo Vàng gió tóc buông dài
Nơi đây nắng Tím buôn hiu hắt      
Quê cũ Vàng phai mộng đến người

Đêm Tím nơi này vẫn nhớ thương     
Về nơi Vàng trải cõi mù sương
Liệm Tím mồ chôn vùi kỷ niệm     
Muôn trái tim Vàng vẫn tỏa hương?

Ngọc Bích 



















Saturday, August 6, 2011

KHÁNH THÀNH BIA ĐÁ LITTLE SAIGON (Tùy bút)


Lòng rộn ràng vui  trong nắng sớm
Một ngày hai mốt tháng Năm nay
Người như trẩy hội lòng phơi phới,
Hớn hở reo mừng vang trời mây.

Bia đá bảng đề tên khu phố,
Sau bao năm lẻ cùng chạy quanh.
Đấu tranh bền bỉ và gian khó,
Nay lệnh được cho cắt khánh thành.

Little Sài Gòn, tên muôn thuở,
Lòng người nhắc nhở khắp năm Châu.
Bao con dân Việt cùng mơ đón,
Thương qúa là thương, tâm nguyện cầu.

Mân mê tấm đá lồng tên khắc ,
Lòng những bùi ngùi hồn nước non.
Sài Gòn vẫn chỉ là duy nhất,
Vết nhơ nào xóa được dấu son ?

Giọt nước mắt ai chiều nay vỡ,
Hòa trong niềm nhớ lẫn xót xa .
Quê hương yêu dấu nay còn lại ,
Bóng cờ bay lộng, chốn bôn ba…


Trời hôm nay nắng gắt nhưng trong xanh. Tháng Năm ở miền Bắc Cali  vẫn còn trong tiết cuối Xuân nên không khí còn dễ chịu. Giờ bắt đầu khai trương cho buổi lễ cắt băng khánh thành bia đá là  12 :00  sáng , nhưng mới hơn 10 giờ mà chung quanh góc đường hai phía từ góc Mc Laughlin , và dưới chân cầu xa lộ 101 đã rải rác một số người VN đang rảo bước tiến về phía nơi chúng tôi đang chuẩn bị . Vài người cảnh sát San Jose đang sửa sọan giăng ngang những  giây chắn  để cô lập một đoạn đường cho buổi lễ.
Từ sáng sớm đã có tiếng cô bạn gọi nhắc chừng dậy , chúng tôi hẹn nhau sẽ cùng đi “tiếp tân” cho buổi lễ trọng đại này theo lời nhờ cậy của ban tổ chức . Lòng rộn ràng vui , những ngày  của 4 năm trước với biết bao xôn xao lại trở về trong tôi. Tuy không thường xuyên có mặt trong những lần mọi người dầm mưa dãi nắng, những đêm cả rừng người chen chúc nhau miệng la vang lạc giọng với bandroll  hoặc tờ giấy ghi tên “Little Saigon”   trong tay dơ cao , vào trong City Hall hay  ở khắp nơi nào có thể có mặt được để đòi xin. Nhưng tôi vẫn theo dõi hàng ngày những tin tức nóng hổi qua báo chí, đài phát thanh. Chỉ một tên gọi thôi sao mà khó khăn đến thế, tại sao lại áp đặt những người yêu quê hương chúng tôi phải quên đi tên gọi thân thương này.  Tên Sài gòn chỉ là để cho những người  Việt Nam tưởng nhớ lại một miền đất ngày xưa, Thủ Đô yêu dấu một thời của miền Nam tự do VN . Tên gọi này cũng đã có từ lâu lắm ở Nam Cali và một vài nơi như Sanfranciso , Sacramento, nơi nào cũng dễ dàng được đồng lòng chấp thuận. Chỉ có ở đây, San Jose này mới có sự khó khăn xảy ra vì một số người không biết bởi mục đích gì đã  tỏ ra chống đối. Một số người biện hộ "Tên Little Saigon có ý nghĩa chống Cộng", câu này chứng tỏ điều gì ?

Nhưng hồn thiêng sông núi đã chở che giúp đỡ, ngày nay tấm bia đá đang sừng sững đứng kia ngạo nghễ  .Tất cả hiện thực đã trả công cho sự gian nan khó nhọc của biết bao con người. Trên nét mặt ai nấy đều tỏ ra vui sướng , mang nụ cười hân hoan. Mấy chị em chúng tôi đi như chạy hết từ góc này qua đoạn đường khác đón đầu khách,  để gắn những ancil nho nhỏ mang biểu tượng trái tim đỏ của Little Saigon San Jose cho mọi người. Có một vài khách người ngoại quốc cài trên cố áo lá cờ giấy nhỏ màu vàng với ba sọc đỏ chói , người cầm trong tay tờ giấy viết chữ in lớn “"We're Happy with Little Saigon”. Thật là cảm động, giữa trưa nắng chang chang cuối tháng Năm nóng cháy, đôi mắt tôi như mờ đi với những hình ảnh đẹp xa gần.

Giờ khai mạc, khi miếng vải bao phủ  hoàn toàn rớt xuống, Bia Đá được phơi bày trước mắt mọi người thật trang nhã và ý nghĩa.  Hai mái nhà liên kết tượng trưng nền văn hóa VN, ghi dấu sự phát triển kinh tế của người Việt tị nạn Cộng sản tại vùng đất San Jose, và hàng chữ khiêm nhường “Well  come to Little Saigon San Jose”.Tiếng vỗ tay vang dội của mấy trăm người đồng hương cùng lẫn lộn số người quốc gia khác. Nhạc  bài hát Quốc ca Việt Nam vang vang dưới bóng cờ vàng ngạo nghễ tung bay trước gió, lồng ngực chúng tôi như căng phồng nghẹn ngào cất cao giọng hát. Những tiếng pháo nổ ròn tan tung khói bay mù , đoàn lân với nhiều màu sắc tiến ra nhảy múa tưng bừng, người người chen nhau đông nghịt để có dịp được lại gần hơn xem cho rõ…Những  giàn máy camera, máy hình chớp loé liên tục chói mắt . Ôi !  không có niềm vui nào bằng. 

Nắng càng lúc gay gắt hơn, không khí càng nóng lên vì dòng người và thời gian chờ đợi đứng qúa lâu. Đã xong nhiệm vụ, chúng tôi sang bên đường đứng nép dưới những giàn cây trốn bớt nắng. Một cô trong đoàn quay phim truyền hình tiến lại xin được phỏng vấn đôi câu, tôi lại phải bước ra giữa đường để họ quay cho rõ. Nắng muốn rát cả mặt nhưng tôi phải đứng chịu trận tới hơn mười phút sau mới hoàn tất chương trình, bởi lúng túng với bao nhiêu xúc động ngổn ngang...


Hơn 1:30 , trên đường lái xe trở về, tôi thấy lòng lâng lâng vui . Thêm một ngày trôi qua thật ý nghĩa trong đoạn đường  đời của tôi .


Thu Tâm
San Jose 21-05-2011



0 comments:



Post a Comment




VALENTINE BÊN ANH



Một bông hồng đỏ thắm ,
Lồng trong trái tim trong .
Tình yêu anh trao gởi ,
Một chiều nao cuối Đông .

 Ngẩn ngơ đôi  mi chớp ,
Em cúi mặt thẹn thùng .
Tay run run đón nhận ,
Má rân ran nóng bừng .

Phút đầu tiên ngày ấy ,
Làm thổn thức cả đêm .
Như vết chàm ai  đấy
Khắc sâu vào tim em .

Anh biệt ngàn xa thẳm,
Lá thư về lời thương .
Qua bao nhiêu cuộc chiến  ,
Đời sương gió dặm trường.

Tình em trong nhung nhớ,
Từng chiu bước chân  buồn
Lang thang trên hè phố
Cho tóc vàng lá vương  

Giữa đàng, em chết đứng,
Nước mắt tràn lặng câm
Anh hiên ngang sừng sững
Một lần về phép thăm …

Người trai thời ly loạn
Áo trận nhầu đường xa
Còn nồng hương súng đạn,
Mắt em… sương nhạt nhòa.

Tim em nhịp hạnh phúc,
Môi run rẩy nghẹn lời.
Đôi chân như đổ gục,
Một  thoáng, hồn chơi vơi.

Nắng chiều như múa nhảy  ,
Mây trắng bỗng ngừng  trôi.
Valentine thứ Bảy
 em có anh trong đời …

Thu T.






Friday, August 5, 2011

NHỮNG TÌNH KHÚC THỜI CHINH CHIẾN ( Tùy bút)




           Đã qua đi hơn một ngày đêm nhưng trong lòng tôi chưa lắng hết  những xúc động…Chương trình "Những Tình Khúc Thời Chinh Chiến" vẫn còn âm vang nhắc nhớ lại cả một trời quá khứ thân yêu. Lời kêu gào của những người con Việt Nam đi tìm Tự Do đang lênh đênh giữa bão bùng biển cả như vẫn còn lồng lộng đâu đây… 

Tôi thức dậy từ 3 giờ sáng, lòng nao nức trong lúc sửa soạn. Lái xe ra khỏi nhà từ 4:15 khi trời còn mờ tối. Sương khuya vẫn còn ướt đẫm  trên lớp cỏ lấp loáng dưới ánh đèn. Đoạn đường dài từ chỗ tôi ở đến San Jose hơn 80 Miles cũng khá dài, nhất là lần đầu tiên trong đời phải tự mình lái đi xa giữa màn đêm nhưng sự nôn nóng đã thắng được lòng e ngại. Sáng sớm Chủ Nhật nên thật yên vắng , một mình một bóng trên đường đi , tôi chợt liên tưởng đến một đoạn trong bài “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà ngày xưa đã học “ Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ,. Hôm nay tôi đi học”. Vâng, trong tôi bây giờ cũng có cảm giác như thế. Hôm nay tôi không phải đi học vì tuổi học trò đã lùi quá xa trong dĩ vãng, nhưng con đường này tôi đã thường xuyên đi lại nhiều lần mấy năm trời nay bỗng nhiên có gì khác lạ ? Phải, “Hôm nay tôi …có hẹn !”. Hẹn với những người bạn cùng trường, nhất là ngôi trường ai nghe thấy cũng phải bùi ngùi vì là Quốc Gia Nghĩa Tử, hẹn để đi làm một công tác không có gì to lớn với mọi người nhưng đối với chúng tôi lại vô cùng ý nghĩa. Và cũng hẹn để được nhìn lại những dáng dấp anh hùng một thời xa xưa trong những bộ quân phục hào hùng. Nhất là hẹn để cho tôi được sống lại một thời đáng yêu đáng nhớ của Việt Nam trong lúc chiến tranh. Ôi , cái hẹn này đã thôi thúc tôi phải có mặt, không thể như nhà  thơ  Hồ Dzếnh nhắn nhủ  “ em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé” được. Tôi chợt bật cười vì ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.

 

Chúng tôi , một đoàn hơn mười người những đứa con được mang danh xưng  Quốc Gia Nghĩa Tử từ sáng sớm ngày Chủ Nhật 17 – 12 -2006 đã có mặt tại  trường Foothill College San Jose.  Leo lên hết mấy tầng thang khiến tôi mỏi nhừ, nhưng khi vào bên trong khuôn viên trường, đứng trước tấm tranh vẽ những chiếc tàu đánh cá chở đầy người đang bị sóng đánh dồn trôi nổi giữa biển khơi… tôi bỗng lặng người nghẹn ngào.  Bắt tay ngay vào việc của Trưởng ban tổ chức cưụ Đại Tá Vũ văn Lộc vừa giao phó , chúng tôi chuẩn bị sắp xếp cho một sân khấu ngoài trời với chủ đề “Văn Nghệ Tiền Đồn”. Ai vào việc nấy, kẻ lo tháo gỡ nilon bao ngoài hình tượng  người lính trong sắc phục đủ loại binh chủng, rồi đặt vào từng vị trí thích hợp, bạn khác thì căng lều bạt  và sắp xếp bàn ghế, người thì treo dựng phong cảnh cho sân khấu…Tôi thật vui khi đứng nhìn nhiều người rủ nhau đến chụp hình bên cạnh những hình tượng mà chúng tôi vừa sắp đặt đâu đó. Từng xe chở đầy thùng đựng bánh đã  đến, chúng tôi lại lo mang từng hộp bánh sắp lên mấy chiếc bàn dài để sẵn cho khách dùng. Xong đâu đấy đã 12 giờ trưa, ăn qua loa mấy miếng bánh xong  tôi và vài chị em bạn gái đi thay áo dài rồi kéo nhau xuống chân đồi để đón và tặng dù cho khách. Một số anh em nam làm công việc khác.

 

Đồi Foothill hôm nay gió lạnh ngập tràn, lạnh tím da. Khách mời cùng thân nhân đông dần, ai nấy  co ro trong đủ sắc áo lạnh đang lần lượt đi lên từ parking. Những dây huân chương , những cây dù đỏ thắm được chúng tôi  bung ra sẵn cầm trên tay chờ đợi để trao tặng và khoác vào cổ những vị …lão uyên ương. Người được tặng tuy hơi ngỡ ngàng khi đón nhận, cũng như có người hơi ngương khi bị chúng tôi xin họ phải tỏ thái độ cám ơn người bạn đời của mình bằng một nụ hôn trước mặt mọi người cũng như trước ống kính quay phim, Họ vẫn nở nụ cười tươi và làm theo yêu cầu khiến lòng chúng tôi thấy ấm áp hẳn giữa cái lạnh cuả trời lập Đông.  Những bóng dù che trên đầu chúng tôi chắc là ngộ nghĩng lắm, đứng dưới tàn cây xanh không chút nắng mà ngoài kia thì trời trong xanh không gợn áng mây đen. Lại còn…trấn thủ chận ngay con đường  “huyết mạch” duy nhất đi lên đồi, tôi nói nhỏ đùa với cô bạn : “quân ta sẽ toàn thắng và không để sót một tên địch nào”. Con nhà lính thì phải thuộc từ ngữ của lính chứ phải không các bạn của tôi ?

 

Lúc này đã khá đông các anh trong màu áo trận các quân binh chủng. Những mái tóc bạc và những nét mặt phong trần, một số họ đã từng trải qua  trên dưới mười năm tù đày vì cộng sản. Có anh đã hy sinh một phần thân thể trên chiến trường đang khó khăn leo từng bậc thang lên xuống, được biết anh là người hùng thoát ra từ trận đánh trên đồi Charlie, có anh phải dùng xe lăn nhưng cũng  cố gắng lặn lội đường xa tìm đến. Có cả những Nữ quân nhân trong bộ đồng phục  Dù thời gian có làm thay đổi hình hài và nét mặt , cũng không thể nào xoá nhoà đi phong thái lính chiến oai hùng một thời trong họ, Tôi như tìm thấy đâu đó bóng dáng quen thuộc của người chồng thân yêu giờ đã khuất. Tôi vẫn luôn hãnh diện vì được làm người vợ cuả anh, một người lính trong  QL VNCH. Sau những năm tháng dài bị tù tội  khốn khổ, mang được vợ con qua đến bến bờ tự do thì anh đã vội vàng bỏ ra đi để lại mẹ con tôi bơ vơ trong nỗi tiếc thương sầu muộn. Dù anh không còn hiện diện trên cõi đời cũng như bao người lính khác da hy sinh của quân đôi VNCH, trong lòng tôi và các con vẫn luôn nhớ đến với sự biết ơn và kính trọng.  Hương hồn các anh giờ đây đang đâu đó chắc là vui lắm khi nhìn gặp lại các bạn bè đồng ngũ một thời sinh tử. Tôi quay mặt để dấu những giọt nước mắt vừa rơi mà trên môi vẫn cố giữ nụ cười…

 

Hơn bốn trăm cây dù được ban Tổ chức dành tặng cho khách tham dự hình như vẫn chưa đủ nên đành phải cáo lỗi những vị đến sau. Khi chúng tôi hoàn tất công việc thú vị này cũng là lúc tay chân như bị tê cóng hết vì đứng qúa lâu trong gió lạnh. Leo lên những bậc thang cuối cùng là mấy chị em chạy vội vào bên trong rạp tìm hơi ấm. Những hàng ghế đã gần như đông kín, hai anh trong gia đình QGNT đang đứng làm nhiệm vụ chỉ dẫn hướng đi cho khách. Một lúc sau các bạn lại rủ ra sân chụp hình chung với thầy giáo dạy Toán của chúng tôi, ngoài trời vẫn còn đang tiếp diễn văn nghệ hình như do các phu nhân của lính trình diễn. Các chị trông thật xinh tươi và cũng ra vẻ …lính lắm trong những bộ quân phục. Tôi rất tiếc khi các bạn nhắc sao có bộ quần áo lính mà không mặc. Nhưng dù sao tôi cũng thích làm em gái hay …người yêu của lính hơn, vì được mặc chiếc áo dài đi bên cạnh các anh mới thấy mình nhỏ bé và cảm nhận được sự che chở . Sự suy nghĩ này khiến lòng tôi thấy vui hơn bao giờ…

 

 Ba giờ chiều, chương trình văn nghệ chính thức bắt đầu bằng phần I . Những hình ảnh chiến tranh, những đoạn phim lịch sử được chiếu trên màn  ảnh lớn. Tiếng súng đạn ầm ì, những qủa đạn pháo nổ tung những chiếc xe và xác người bay tan tác trên nền trời đầy khói súng,…Tim tôi chợt đau thắt, cỗ họng tôi như nghẹn và lại âm thầm để rơi từng giọt lệ, thương cho quê hương tang thương và thương cho bao con người đã bỏ thây vì lý tưởng. Tôi nhắm mắt lại để biết rằng trong lòng mình chẳng bao giờ quên được cho dù đến cuối cuộc đời. Những bài hát gợi lại sự lãng mạn của những người lính và người yêu của lính , người giới thiệu chương trình đã sắp xếp thành một chuỗi liên kết đầy đủ ý nghĩa mà tôi không nhớ hết: Người Tình Không Chân Dung, Gởi Người Giới Tuyến, Nếu Em Không Là Người Yêu Của Lính, Tình Thư Của Lính, Kỷ Vật Cho Em…Sau phần trình diễn cuả riêng từng binh chủng, trước hết là Không Quân , Hải Quân, Lục Quân và Bộ binh. Rồi đặc biệt là phần trình diễn của tập hợp tất cả các binh chủng trong khúc quân hành quen thuộc ngày nào. Hầu như gần hết  những tiếng hát góp mặt trên sân khấu hôm nay chưa từng được nghe nhắc đến tên , họ không phải là ca sĩ chuyên nghiệp . Họ chính là những người lính có dự phần trong cuộc chiến đến đây để nói lên tiếng nói của chính mình và cho bạn bè từng chiến đấu chung , cho những người bạn còn sống hay  đã chết. Nhưng lời ca tiếng hát của họ thật tình chuyên chở được hết nỗi bi hùng tráng của quê hương trong thời binh loạn.

Khi lá Quốc Kỳ phấp phới vượt qua đầu khán giả lên trên sân khấu , một vùng trời yêu thương  như vừa trở lại trong lòng bao người ngồi đây. Chắc hẳn mọi người cũng như tôi khó được dịp nhìn thấy một màn trình diễn nào quy tụ được tất cả các màu áo trận đứng chung trên sân khấu như hôm nay. Nhưng phần cảm động nhất và đau lòng nhất là do một vị cựu Thiếu Tá , một người đã 64 tuổi từng thoát được từ trận đánh nổi tiếng năm xưa trên đồi Charlie . Ông đã cố góp mặt khi vừa trải qua căn bệnh ngặt nghèo ung thư. Ông đã hát bằng chính tâm tư, chính nỗi lòng mình để tưởng nhớ đến người anh cả Nguyễn Đình Bảo đã tử trận. Ông gục xuống trong nỗi đau nghẹn ngào trên sân khấu khi kết thúc bài hát cùng với lời kêu gào xé lòng người nghe, nước mắt nhiều người đã chắc chắn không thể cầm được. Tôi nấc lên và đồng thời cũng nghe thấy tiếng sụt sùi……Vâng, Nhớ anh trời làm cơn bão, cơn bão hôm nay không do trời đất tạo thành mà do chính tình cảm trân kính của mọi người dành cho những người anh hùng đã nằm xuống vì   quê hương thân yêu.

 

Hết phần một của chương trình, đến gìờ  giải lao chúng tôi lại có nhiệm vụ  đi xin lại những vé vào cửa để chuẩn bị cho phần sổ số, đã có hai người được trúng và sẽ được nhận chiếc vé máy bay đi du lịch Á Châu. Khi tôi trở lại chỗ ngồi thì Việt Dũng đang có mặt trên sân khấu , anh đã cùng nữ ca nhạc sĩ  Nguyệt Ánh và ban Hưng Ca từ khắp nơi xa xôi Paris, Houston, Washington DC…họ đã vượt qua mọi trở ngại cá nhân để đến góp mặt trong buổi văn nghệ  với lời ca khóc cho những người con và đất nước Việt đau thương. Hình ảnh con thuyền đầy người đang lênh đênh giữa đại dương sóng gió trôi dạt qua lại sân khấu nhiều lần hầu như suốt trong phần II của chương trình, tôi lại không cầm được lòng xúc động . Dù không từng trải qua những sóng gió nổi trôi trên mặt biển, dù chưa giáp mặt tử thần và với sự hãi sợ hải tặc cũng như bao nhiêu nỗi gian truân khác của những người bỏ nước đi tìm tự do bằng đường bộ. Nhưng quanh tôi những người thân và bạn bè đã từng chịu niềm đau chung này. Ngay chính đứa con lớn của tôi cũng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc , sau đợt  bị bọn cướp Thái Lan làm tơi tả tàu bị rơi vào vùng nước xoáy  cùng lúc lương thực không còn…Còn nỗi thống khổ nào hơn khi phải chạy trốn ngay cả Quê Hương của mình, để trên đường đi tìm hai tiếng Tự Do phải gặp biết bao điều tang thương, để có người còn phải mang dấu ấn suốt đời!     Lá Quốc Kỳ một lần nữa cùng những tiếng hát của ban Hưng Ca làm lòng người như bừng lên sôi sục …

 

 Xin cám ơn những người đề xướng ra chương trình đầy ý nghĩa này, cám ơn bao công sức của những con người thầm lặng đã cho chúng tôi được thưởng thức một bầu không khí đầy cảm xúc . Cũng xin được cám ơn những người anh hùng vô danh và có danh, cùng những người đã nằm xuống khi đi tìm Tự Do. Các vị sẽ là những ngọn đuốc sáng mãi và còn sống mãi trong tâm khảm  tôi.   Chương trình được kết thúc sau hơn 3 tiếng đồng hồ, mọi người lưu luyến ra về. Thời gian một ngày của anh chị em trong gia đình họ Quốc chúng tôi trôi đi hình như nhanh hơn mọi bữa. Chúng tôi cùng ra xe, rủ nhau đi đến địa điểm nào đó để tự…thưởng công, trò chuyện và hẹn ngày tái ngộ trong một nhiệm vụ khác.

                                                                      Thu Tâm  - Dec 2006



Thursday, August 4, 2011

TRĂN TRỞ ( Họa thơ anh M.P. Đình)



Mắt chưa phai nhưng tim sầu tan tác,
Bóng hạ trôi năm tháng ẩn đi đâu ?
N non nước vẫn nơi này luân lạc,
  Mộng gì đây chút danh hão, công hầu ?

Hoàng hôn Tím cho hồn đau, dạ mỏi
Trông  nhạn bay thêu họa tiết ngày Xuân .
Giòng nước giữ vươn phủ tràn muôn lối, 
  Rong rêu về quấn quyện bước gian truân …

Đôi chân hoang một đời trong giông bão,
Thuyền neo đây héo hắt ngóng giọng hò.
Làn gió thoảng xôn xao màn đêm ảo,
Mưa động đau đến từng chốn tim co !

Tưạ chim khuyên ngủ vùi quên giọng hót,
ợn cơn mơ  thương tiếc giấc xuân thì.
Trong tiềm thức từng bao lời dịu ngọt,
Để vạn lần quanh quẩn lối mòn đi…

Đã hết rồi,  tia nhìn nuôi hy vọng,
Thu và Đông luân chuyển vết chân hồi  
hương đêm đến nhòa đất, hồn tê cóng,
Muôn ngàn hoa tím sẫm cả xa xôi.
 
Thu T.

TRĂN  TR

Tóc đã trắng nhưng hồn còn xanh ngát
tuổi xuân ơi ngày tháng trốn về đâu
nghĩa sông núi gởi bên trời lưu lạc
ai mơ chi nào khanh tướng công hầu

Vàng đôi mắt đợi chốn tình mòn mỏi
nhìn én về đan dệt những mùa xuân
như dòng chảy ập xuống đầy dấu hỏi
tưởng bọt bèo không đắm nổi gian truân

Trên bước lỡ nửa đời cùng gió bão
người về đâu quay quắt lối hẹn hò
con sóng lớn nhấn chìm bao mộng ảo
gót khua buồn qua những nẻo quanh co

Như con sáo biếng lười không tiếng hót
mộng nghìn đêm trả hết thuở xuân thì
người có phải là muôn lời mật ngọt
dành riêng mình một ngõ dấu chân đi

Vẫn còn đó những mắt chờ vô vọng
nắng và mưa mang nặng dấu luân hồi
ngày đã lụn che khung trời lạnh cóng
chút hương nào đậm nhạt chốn xa xôi 

mạc phương đình   


HOÀNG HÔN

Xưa gởi đi nửa hoàng hôn dang dở,
Nay nhận về trọn đủ cả hoàng hôn
Ngày chưa qua ráng chiều hừng rực rỡ
Chiều bâng khuâng, chiều vương vấn ru hồn

Ngắm làn mây lượn lờ pha tím sắc,
Ẩn muôn vàn nét đẹp dáng liêu trai.
Thoảng đôi khi vướng làn mưa giăng mắc,
Càng tôn thêm vị thần bí ngất ngây …

Hun hút xa mắt buồn trông vời vợi,
Dáng ai thầm in bóng giữa mông mênh.
Đường chân trời kẻ lằn ranh nhắn gởi :
Nước cùng non xa cách, vẫn hữu tình …

Từng đợt sóng lặng lờ run rẩy nhẹ,
Bóng tà dương soi dáng nước lung linh.
Gió mơn man, gió rạt rào khe khẽ,
Trổi nhạc ru đưa tình chốn lênh đênh …

Tóc bay bay trong chiều tàn nhẹ lướt,
Giấc mơ nào lịm tím cả giòng trôi !
Giữa chùm nắng cuối ngày đang chậm bước,
Hoàng hôn mang đầy xa vắng ngậm ngùi…

TT

DIỄN HÀNH XUÂN (Thơ)



Đầu Xuân trời xanh ngắt,
Tưng bừng đón năm sang .
Đại lộ rộn tiếng hát  ,
Nao nức hồn Việt Nam  .

Giữa tiết trong, nắng sớm,
Mây trắng còn lang thang .
Mầm xanh vừa đang chớm,
Hàng cây đứng mơ màng …

Con phố dài đông, chật,
Người xếp theo từng hàng .
Rừng cờ bay phấp phới,
Diễn hành loa gọi vang .

Khăn mỏ qụa nho nhỏ ,
Áo đỏ, tím , xanh vàng
tứ thân tươi rạng rỡ,
Ngẩn ngơ khách bên đàng…

Bên đoàn người đông vui,
Lòng bỗng thấy rộn ràng .
Khắp bốn phương  sông núi,
Hồn quê hương mênh mang  


Thu. T. Xuân 2011