Monday, September 19, 2011

CHO NGƯỜI TÙ BẤT KHUẤT





Anh nằm xuống buốt đau lời đưa tiễn,
Giữa núi rừng hoang lạnh chốn xa xôi.
Vết thương nung máu bầm còn quyến luyến?
Anh âm thầm tiếng từ gĩa ngậm môi!.

Ngôi mộ vùi vội vàng chiều mưa đổ,
Bao bạn bè uất nghẹn tiếc thương anh !
Buông xuôi tay  , để nợ nần dang dở,
Ba tấc sâu xin hãy gắng yên bình.

Con suối nhỏ bên mồ anh róc rách,
Hãy ru anh ngủ yên giấc ngàn đời.
Phủ quanh anh muôn ngàn cây lau lách,
Che chắn dùm cơn mưa lạnh, sương rơi…

Người chiến sĩ dọc xuôi chí chưa thỏa,
Mang yên bình cho làng xóm yêu thương.
Vẫn hiên ngang trước bạo tàn, đầy đọa ,
Nay nằm kia mộng cũ mãi còn vương…

 Anh đã chết trong tinh thần đá đúc,
Anh sống hoài giữa dân tộc ,quê hương.
Cho chúng tôi thêm lòng yêu thôi thúc,
Tim mở to nhìn thấy rõ con đường.

Hãy mang theo những tình yêu qúy trọng,
Làm áo Đông sưởi ấm cõi đăng trình.
Từ phương xa tiếng ca theo gió lộng,
Nương bóng cờ vẫn mãi nhắc tên anh.

Thu T.
Một chút hương lòng
kính dâng lên người TNCT VNCH vừa nằm xuống . 

DÀNH RIÊNG CHO ANH



Đêm bàng hoàng vang trời trái phá
Mắt chói lòa, rời rã tâm linh.
Dòn tan tiếng vỡ tội tình,
Bay vèo cắt mảnh ta, mình chia hai!
Long tiếng sét pháo dài rung chuyển,
Nổ đạn dòn tung miểng bay ngang .  
Anh lìa thân xác mơ màng,
Sau lưng để tội võ vàng tình em.
Duyên sao đành ai đem đập nát,
Mối tơ trời muối sát tim đau.
Một đời rong ruổi tìm nhau,
Bỗng trong thoáng chốc chẳng câu gĩa từ?
Màn đen chợt bất ngờ nắng chói,
Không ! Anh về trăn trối lời thương !
Vòng tay nồng ấm còn vương,
Sao hồn lạnh gía , sao tương tư buồn…
Mưa qua cửa, gió luồn rối tóc,
Ướt đêm dài tiếng khóc cho nhau.
Thủy chung nuôi dấu tình sầu,
Ngôi cao em dựng một mầu riêng anh…

Thu T.
Trân trọng về những CS VNCH đã hy sinh




MỘT NGÀY TRÊN BIỂN

 

Biển êm trôi lủi thủi,
Lấp lánh dưới nắng mai.
Giăng giăng ngang triền núi,       
Cuộn mây biếc trôi dài…

Bãi cát dài trườn lết,
Từng nhịp sóng nhẹ đưa.
Mịn êm không  tì vết,
Xóa dấu hằn hôm xưa …

Gió vươn vai lạc bước,
Chạy xa tít ngoài khơi.
Đường chân trời nhặt được,
Vòng tay đón không lời…

Mặt trời lên sáng tỏa,
Biển thay đổi xiêm y.
Bước chân say nghiêng ngả,
Nắng rẽ ngày chậm đi.

Con sóng vươn đầu bạc,
Phủ tung tóe tràn bờ.
Bỏ lại chiều ngơ ngác,
Hoàng hôn trắng bơ vơ.

Trăng nghiêng mình lấp ló,
Soi mờ tỏ tầng cao.
Thẹn thùng trong giấc ngủ,
Màn đêm hấp háy chào.

Trên bờ khuya biển lạnh, Ánh sao vừa đổi ngôi.
Bóng ảo mờ mọc nhánh,
Khuất tia nhìn xa xôi…


Thu T.

MƯA BÊN SONG CỬA & (Nhac)



Em đứng bên song thả tóc dài,
Mắt buồn vô định xám giăng mây …            
Lang thang gió lộng vờn tung áo,
               Lạc lõng mưa thầm đọng vũng tay.                                         
Thờ thẫn quanh đường nhòa ảnh lá,
Bơ phờ góc phố ẩn hình cây.
Vòng ôm giá buốt bờ vai nhỏ,
Có hạt mưa vừa xa lối bay…

Thu T.



Khúc Hát Đêm Mưa

Xin Click vào tựa bài để nghe nhạc


Nhạc cổ điển
Lời Việt : Đình Nguyên
Tiếng hát : Quỳnh Lan

Sunday, September 18, 2011

TIẾNG MƯA ĐÊM & (Nhac)




Gió lại thổi để đùa mây tím đến
Cành cây run cho lá tan tác bay.
Đêm nặng trôi tiếng thời gian lưu luyến
Khua nhịp thầm trong hồn đắng cơn say…

Sợi  tơ mỏng giăng hoài cơn ảo mộng,
Gót chân sần dẫm mãi vết đi xưa
Con ngõ hẹp vang âm về lồng lộng,
Bàn tay côi níu vội giấc mơ thừa…

Trời đa cảm rót xuống đời mưa đá,
Mỗi hạt xinh ôm cả chuỗi ưu phiền.
Tiếng dội lên trên từng tầng ướt lá
Vọng về tim, xôn xao giấc lãng quên …

Sấm ầm vang rạn nứt vùng trời nhỏ,
Ánh chớp lòe rung chuyển cõi tâm tư.
Xé toạc đêm đánh thức đời mơ ngủ ,
Trách giận chi , ai lầm lỗi ngôn từ ?

Sợi mưa cứ rứt ray hờn dỗi mãi,
Gợi rạt rào lòng vắng đắm bâng khuâng.
Gục bên sân xác xơ vùng cỏ dại ,
Nhòe nhoẹt vương những ánh nước trong ngần…

Thu T.

Mưa Lệ(Click vào tựa bài để nghe nhạc)

Nhạc : Lam Phương
Tiếng hát : Ngọc Lan

 

Saturday, September 17, 2011

QUÊ HƯƠNG ỐC NHỎ




Từ lâu lắm tôi giòng sông nước rỗng,
Trôi tuột dài theo cỏ lá rong rêu.
Bóng thời gian dần phai mờ tuổi mộng,
Hoàng hôn đi bạc héo mắt đăm chiêu.

Từ xa lắc tôi nhặt về con ốc,
Bãi cát hoang một chiều vắng hôm nào.
Đem ấp ủ cố thổi vào nhựa sống,
Kệ nhọc nhằn, ốc nhỏ vẫn xanh xao.

Mang vết thương ngã kềnh trên cát bỏng,
Con vật buồn bé nhỏ lết lê chân.
Tôi nâng niu ôm dã tràng lạc lõng,
Nhưng vuột ra nó lẩn trốn xa dần !

Trong xa thẳm trăng lên cao tỏa  sáng,
Giữa đêm rằm vành vạnh  ánh lung linh.
Mặt nước soi cho trăng nghiêng làm dáng,
Tôi với tay, trăng lặng lẽ chao mình …

Ốc, dã tràng đứa con yêu của biển,
Sóng đẩy đưa là  nhịp sống nuôi đời .
Vầng trăng kia mãi bầu trời  lưu luyến,
Núi  liền sông làm sao xẻ, ngăn đôi !

Thuyền với biển một đời keo gắn bó,
Như mây trời chẳng thể dứt không trung.
Đại dương chết khi thiếu ngàn sóng vỗ,
Gió, và mưa hoài liên kết thủy chung.

Từ lâu lắm tôi rời xa phố cũ,
Bởi ngại  ngùng nơi huyên náo người qua .
Cùng biển đêm bên muôn ngàn tinh tú  ,
Chợt hiểu ra đây chốn thật quê nhà…

Thu T.

BIỂN CHIỀU



Gió trùng dương bỗng đâu cuồn cuộn đến,
Cánh buồm căng phần phật giữa ngàn khơi.
Từng đợt sóng khua mạn thuyền trìu mến,
Biển nghiêng chao lấp lánh ráng chiều rơi .

Chân trời thẫm màu son môi chói đỏ,
Cắt đôi lằn ranh nước với trời cao .
Hai màu sắc tương phản nhau hằn rõ,
Hồn lãng du một thoáng lạc nơi nào …

Thuyền bâng khuâng trong hoàng hôn rực rỡ,
Lặng lờ theo lượn sóng nhỏ xa bờ.
Biển mênh mông , tiếng rì rào trăn trở,
Gọi gió về hòa khúc nhạc nên thơ .

Thu T.

Friday, September 16, 2011

TRÊN LỐI RÊU XANH



Thẩn thơ theo dấu cỏ hồng
Rừng xanh dẫn lối mênh mông cây luồn .
Dập dồn ào ạt thác tuôn,
Nghe như tiếng sáo khơi nguồn bên trong .
Hắt hiu tiếng thở xoáy vòng,
Bỗng quanh lạnh buốt gió đông thổi tràn.
Mon men từng bước đi hoang,
Lần theo lối nhỏ ngỡ ngàng mộng du .
Cao nguyên rừng vắng âm u ,
Bâng khuâng triền dốc lời ru suối nguồn .
Chênh vênh vách đá chân chồn,
Vi vu gió lượn mây cuồn cuộn bay …
Xạc xào lá nhịp rung cây,
Mênh mang trời tím mắt ngây dại mờ .
Nửa vành trăng thoáng lững lờ,
Treo chênh chếch bóng trên bờ vực sâu.
 Xé toang cõi tịch đêm thâu,
Tiếng tru hờn oán sói đâu vọng về.
Giọng buồn não nuột lê thê,
Hàng cây thức giấc, đi về gọi vang .
Rừng Cao Nguyên bỗng bàng hoàng,
Hồn Cao Nguyên chợt thiên đàng tỉnh mơ…

Thu T.

ĐƯỜNG XƯA NỖI NHỚ





Tôi về qua lối cũ,
Chỉ thấy bóng trăng gìa
Con dốc dài đầu ngõ
Nay ồn tiếng người qua…

Bên đường xưa bỡ ngỡ,
Nắng rợp bóng mây bay.
Vài bông hoa vừa nở
Chen giữa đám cỏ gầy.

Đây một thời thơ ấu,
Bỗng ăm ắp trở về
Kìa chân xưa in dấu
Mảnh sân đầy bóng che.

Dàn tigon cao vợi,
Quanh chiếc ghế đong đưa
Bàn chân leo chới với ,
Hồn nhiên tiếng trêu đùa…

Những buổi trưa nắng gắt
trốn mẹ chơi …bày hàng.
Tập mua may bán đắt,
Ríu rít tiếng cười vang…

Búp bê xinh nho nhỏ,
Làm em bé trên tay.
Tranh thay áo xanh đỏ,
Tình thơ trong mắt đầy.

Đã bay vèo một thoáng
Bao nhiêu năm bôn ba.
Đường xưa tưởng quên lãng,
Lại rộn rã nở hoa!

Nhưng mắt mờ , môi đắng,
Nghiêng chao cảnh nhạt nhòa.
Khung trời như sững lặng,
Bên cảnh lạ, người xa…

Căn nhà trong kỷ niệm,
Chìm đâu khuất xa xôi.
Tuổi thơ tôi tìm kiếm,
Đã bay vút lên đồi ….

Thu T.

TÌNH KHÚC CHO NGƯỜI XƯA & (Nhac )


Boulevard
Artist : DANBYRD


Mưa chiều đến rạt rào trên cỏ úa,
Em ngẩn ngơ nhìn mây xám giăng đồi.
Hơi lạnh buốt len tim gây nỗi nhớ,
Giấc mơ sầu khơi dậy mãi  không nguôi …

Lời yêu cuối một lần xưa sống dậy,
Câu dặn dò trong chiều xám chơi vơi.
Đôi mắt mỏi chứa ánh buồn che đậy.
Bàn tay run chưa kịp nắm đã rời…

Gió đưa khẽ tưởng anh về nhắn nhủ,
Đang bên em nhè nhẹ vuốt tóc mềm.
Mây xà thấp phủ vai gầy héo rũ,
Vòng tay xưa vừa thoáng đến dịu êm!

Tình cho anh mãi trên cao đỉnh núi,
Bao năm dài còn rưng rức tim đau.
Em cúi mặt gọi tên người, nghẹn tủi ,
Kiếp nào đây hình bóng cũ nhạt màu …

Thời gian vẫn từng ngày phai tóc bạc,
Trở trăn làm mắt môi xám mùa Đông.  
Em chung thủy với đàn xưa , cũ nhạc,
Dù muôn đời anh đã kiếp hư không…  

Thu T.


GIẤC MƠ CUỐI CÙNG


Tôi thấy mình như giọt sương trong đêm
Đọng trên cành lá non chờ nắng lên.
Sương tan mau khi hừng đông hé dạng
Hình bóng nhạt nhòa chẳng còn tuổi tên…

Tôi thấy mình mỏng như là hạt bụi
Vương áo người, và bám thật nhẹ thôi.
Một cơn gió qua làm rơi tất cả,
Rồi chẳng còn vết tích của riêng tôi…

Tôi thấy hóa thân một chiếc lá vàng,
Của cành cây cỗi vào độ Thu sang.
Gió mang tôi đi trong chiều lạnh gía,
Lá đã lìa bầy, sống kiếp lang thang.

Tôi  thấy mình ẩn trong một cánh chim,
Bay đi khắp nẻo, nơi tôi muốn tìm.
Chốn ưu tư chẳng còn , không đau khổ,
Bao quanh tôi là giòng suối êm đềm…

Tôi thấy bóng hình tôi : bông hoa dại,
Len lỏi trong rừng lẫn với cỏ cây.
Nơi người chẳng khi nao đặt chân đến
Yên bình lặng lẽ sống đến tàn phai .!

Thu T.




Thursday, September 15, 2011

THU SẦU & (Nhac)


Chiều Thu buồn ảm đạm
Gió Thu sầu miên man
Lá Thu vàng tan tác,
Mây Thu buồn lang thang…

Vầng không gian lặng thinh
Đàn chim bay hờ hững
Một con tàu vô định
Bập bềnh giữa sóng dâng .

Người giận ta có phải
Sao đoạn đành bỏ đi ?
Giữa cuộc đời oan trái,
Cắt đứt một lời thề…

Ta một mình ngơ ngác,
Lạc loài giữa rừng cây.
Tìm không ra lối ngõ,
Ôi! ngục tù nào đây !

Lang thang  miền đất lạ,
Một mùa Thu lại sang.
Người giờ xa xôi qúa,
Để ta giấc mơ tàn !

Thu T.
 


Điệu Buồn Dang Dở
                                                          Xin Click vào tựa bài để nghe nhạc

Sáng tác : Hoàng Thi Thơ
Tiếng hát : Thanh Lan



HỒ THU




Hoàng hôn phủ xuống mặt hồ,
Thu gieo sầu muộn, thẫn thờ cho ai ?
Lá vàng Thu lác đác bay,
Sương Thu man mác chứa đầy chờ trông.
Ai dẫn Thu vào giấc nồng,
Để Thu giữ hộ màu hồng tuổi thơ.
Để lòng còn mãi mộng mơ,
Và tâm nhớ mãi ngẩn ngơ học trò…

Thu T.

CHIẾC GHẾ CHƠ VƠ


Chơ vơ ghế đứng lạnh căm
Giữa làn tuyết phủ quanh năm bên hồ
Chuyện buồn dù đã trong mơ,
Muôn đời sao ghế vẫn chờ người xưa…

Thu T.

TAN TÁC HOA RƠI


Có một loài hoa kém sắc màu,
Một loài hoa dễ nhuốm thương đau
Khi hoàng hôn xuống hoa buồn rũ,
Khép cánh đơn côi hoa cúi đầu …

Gió dạt phương trời, hoa về đâu ?
Ai nhớ chi một kiếp tàn mau.
Đêm sương chim cất cao giọng vỡ
Ngày lạnh hoa thầm nhả tiếng đau !

Ngước mặt nhìn mây hoa thở dài,
Một đời ngắn ngủi loài cỏ cây.
Cho hoa thêm chút lời tâm sự,
Rồi một sớm mai ,xa cành này !

Làn gió chiều nay nhởn nhơ qua,
Mang  mùa Thu đến , Thu nhạt nhòa.
Mỏng manh từng cánh đời rơi rụng,
Dưới bước chân người úa xác hoa….

Thu T.