Sunday, November 25, 2012

GỞI VỀ NGƯỜI LÍNH VNCH

 


 
Chiều Cao nguyên trời xuống gần quyến luyến,
Phố núi cao, cao như nỗi mong chờ .
Mưa giăng tỏa cho dài thêm ngẩn ngơ ,
Và niềm nhớ đọng trong hồn lóng lánh .
 
Em vẫn biết là người yêu của lính,
Là đợi chờ, là chịu đựng chênh vênh,
Sẽ nhớ mong , sẽ lo lắng chồng chềnh,
Đời cô phụ luôn chực chờ bên gối .
 
Đêm từng đêm nhịp tim thầm nhức nhối ,
Ngày phập phồng mong ngóng bước chinh nhân.
Tương lai là xa mãi bước hành quân ,
Hun hút bóng , bụi bùn vương áo trận .
Em cũng biết đời chiến binh lận đận,
Vì nợ nhà anh quên hết đời trai ,
Mối tình riêng anh hẹn mãi ngày mai .
Bên điếu thuốc anh nhả sầu đặc quánh .
Em vẫn mun là người yêu ca lính,
Đ mt phn được chia x gian truân .
Em muốn là sao theo anh khp xa gn ,
Trong thm lng trao anh nim hnh phúc .
 
Anh biết không, có đêm cht thc gic ,
Nghe tiếng gm bom đn như bao quanh !
C vùng tim em thn thc nhp nhanh ,
Ôi thương qúa, nhng người anh chiến sĩ !
 
Em mun được gi trao tình thân qúy,
Và mãi là người yêu nh hu phương .
Đ nhng khi tr v t chiến trường ,
Anh s thy cuc đi luôn ý nghĩa.
Anh có biết nhng hy sinh chính nghĩa,
Đã cho em nim cm phc khôn cùng.
Mong được là chiếc áo lnh mùa Đông ,
Mang hơi m cho anh, người lính chiến.
Và Pleiku một ngày nao tìm đến ,
Sẽ mãi là nơi anh muốn dừng chân ...
Thu T.


No comments:

Post a Comment