Thursday, December 27, 2012

AN PHẬN



Tôi cứ ngỡ thân mình tôi : gỗ đá,
Đôi chân là trụ sắt thép bê tông .
Hai bàn tay sẽ xua cả mùa Đông,
Con tim nóng làm bùng lên ngọn lửa !

Tôi cũng ngỡ cho đến tàn hơi thở,
Sức vẫn bền và ý chí luôn cao.
Dẫu gian nan vẫn nghị lực tuôn trào
Vẫn đứng vững giữa muôn ngàn giông tố.
 
Tôi lại ngỡ dẫu trùng trùng thác đổ ,   
Biển có dâng sóng nước vỡ bờ ngăn.
Tôi xin làm tấm chắn chẳng băn khoăn,
Vòng tay rộng luôn chở che con dại .

Dẫu đói no bản thân nào ngần ngại,
Bao  xa hoa cũng là những phù du.
Xấu đẹp ư ? Chuyện phù phiếm thực hư,
Vì đã có tình thương cho ấm áp ...

Ngày qua ngày, sương lạnh dần nhấm nháp,
Gió và mưa đã bào mỏng sức tàn .
Bao nhiêu năm chưa một tiếng thở than,
Tình thương đã biến “ thỏ ”thành can đảm .

Tôi tự  nhủ  với tâm hồn nhạy cảm,
Những gì cho, tức nhận lại nhân đôi ,
Chuyện từ xưa dòng nước mắt chảy xuôi.
Vẫn vĩnh viễn không bao giờ đi ngược...

Nên tâm an và hài lòng đã được
Tròn chức năng , không phụ bạc ơn Trời .
Lặng ngắm nhìn đàn con, cháu vui tươi,
Đã qúa đủ cho kiếp người ngắn ngủi ...
 
Thu T.
Dec 27-12

No comments:

Post a Comment