Saturday, July 30, 2011

MÂY THÁNG TƯ


Tôi lặng người trong nắng tháng TƯ
Nắng vương sợi nhỏ tựa khói mờ.
Gió rung ray rứt cành lá úa,
Từng đóa hoa buồn dáng ngẩn ngơ…

Tôi hứng giọt sầu mưa tháng TƯ
Chợt nghe giá buốt tận tâm tư
Niềm thương, nỗi cảm tràn mi khép,
Lòng mãi chưa quên, tháng năm dù…

Chân bước ngập ngừng giữa tháng TƯ,
Vọng về qúa khứ thuở khói mù.
Đạn rơi, súng nổ chừng như vẫn,
Đâu đó oan hồn vọng tiếng ru…

Tôi ngậm ngùi thương xưa tháng TƯ ,
Tháng dâng bão nổi , sóng xô bờ.
Tháng mang nghiệt ngã, đời ly biệt,
Co quắp trời Nam, ĐỎ phủ mờ!!!

Bao nhiêu bi, hận, một tháng TƯ,
Ly tan, còn, mất, kiếp tội tù…
Từng đêm ngấn lệ đời oan nghiệt,
Gói gọn trong cùng một tháng TƯ

Tháng TƯ lại đến xám mây trời,
Bao năm chưa đủ nỗi sầu vơi.
Bao năm vẫn vết thương rỉ máu,
Muối xát , lòng đau mãi một đời…



Thu Tâm
Mùa đau thương.

No comments:

Post a Comment