Friday, July 29, 2011

MẸ ƠI! CON NHỚ MẸ

 
 
Xin click vào link dưới để xem.


Chiều Cali buồn như ngày Đông giá,
Xám khung trời lặng lẽ phủ mây che.
Tôi cúi đầu thờ thẫn bước chân đi,
Ngày Giỗ Mẹ trong nghẹn ngào nước mắt!
Hơn hai mươi năm, sao như gang tấc?,
Lồng lộng về hình ảnh Mẹ thân yêu.

Người Mẹ già cả một đời quạnh hiu,
Lưng còm cõi, gánh oằn vai trách nhiệm.
Cha mải mê nơi chiến trường biền biệt,
Một đàn con nuôi lớn, mỗi Mẹ thôi!
Bỗng ngày kia, ngơ ngác… con mồ côi,
Và thoáng chốc,  Mẹ tôi ra người góa!!!
Đời đổi thay biến Mẹ thành tượng đá,
Chắp cho con đôi cánh khắp trời  bay…
Mẹ lại âm thầm chờ đợi từng giây,
Không óan trách, lẻ loi dần tuổi hạc.

Ôi Mẹ tôi, người Mẹ già phận bạc,
Mà giờ đây thăm thẳm mịt mù xa…
Mỗi Vu Lan chỉ được trắng cành hoa
Cài lên áo cho tôi thêm nhớ Mẹ !!!
Mẹ ơi ! ...
 
Thu T


                    

No comments:

Post a Comment