Thursday, July 28, 2011

NỬA VẦNG TRĂNG BẠC



Đò xa bến , khách thưa người, lặng lẽ ,
Chèo buông lơi, lơ lửng giữa giòng trôi …
Vầng trăng khuyết ghé nhờ thuyền nhỏ bé,
Lái ngẩn ngơ, say đắm … ngắm trăng cười,

Soi bóng nước rộn ràng, trăng nghiêng dáng,
Vằng vặc, trăng sáng rọi suốt gian trần .
Ông lái ơi , đừng ngại ngần, chớ nản
Hãy theo trăng xa lánh khỏi thế nhân …

Sương có thấm, nghiêng thuyền, trăng có nặng ?
Mịt mù đêm có ngại bước lênh đênh ?
Trăng với thuyền dần lẩn vào đêm vắng,
Chốn mênh mông ánh trăng bạc lung linh …

Lái đưa chèo như lời trăng dẫn bảo ,
Ngất men say thuyền lạc cõi thiên thai .
Thuyền chở trăng, Ôi ! giấc mơ mộng ảo !
Hồn lâng lâng, người lịm giữa đêm dài …

Theo đường trăng soi mờ, đi … đi mãi,
Núi cùng non đã biền biệt lùi xa …
Đêm mê ngủ , hay vờ say …có phải ?
Cố tình lơ hay cũng luyến dáng Nga ?

Và cứ thế… trăng, người chung một mối,
Dựa kề vai, đôi lúc lẩn trong nhau…
Lái mộng du để mặc trăng dẫn lối,
Tình tự trăng. Chao! ngây ngất nhiệm mầu !

TT












No comments:

Post a Comment